A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Mong có nhà ở xã hội, được Công đoàn tiếp tục chăm lo đời sống

Chị Lê Thị Duyên (43 tuổi, quê xã Các Sơn, tỉnh Thanh Hóa, công nhân Công ty TNHH Sakurai Việt Nam, Khu công nghiệp Lễ Môn, tỉnh Thanh Hóa): 17 năm làm công nhân, gắn bó với Công ty TNHH Sakurai Việt Nam, điều tôi mong mỏi nhất là có một chỗ ở ổn định, đủ rộng để đưa các con lên sống cùng.

Mong có nhà ở xã hội, được Công đoàn tiếp tục chăm lo đời sống

Nhiều năm nay, tôi phải thuê trọ gần khu công nghiệp. Phòng chật chội, chỉ đủ kê vài vật dụng thiết yếu, việc sinh hoạt hằng ngày rất bất tiện. Vì điều kiện quá thiếu thốn nên dù rất nhớ con, tôi vẫn không dám đưa 2 con lên ở cùng.

Điều tôi mong muốn nhất hiện nay là công nhân có thêm cơ hội tiếp cận nhà ở xã hội với mức giá phù hợp hơn. Chủ trương phát triển nhà ở xã hội cho người lao động là rất cần thiết, nhưng thực tế, giá một số căn hộ hiện nay vẫn còn cao so với thu nhập của công nhân.

Với một căn hộ có 2 phòng, đủ công năng tối thiểu cho gia đình sinh sống, mức giá khoảng trên dưới 1 tỉ đồng vẫn là khoản tiền quá lớn. Thu nhập công nhân chủ yếu chỉ đủ trang trải tiền ăn, tiền trọ, tiền học cho con và các chi phí sinh hoạt hằng ngày. Muốn mua nhà thì phải vay rất nhiều, chúng tôi không dám mạo hiểm vì sợ không trả nổi.

Tôi mong tổ chức Công đoàn, doanh nghiệp và các cấp có thẩm quyền tiếp tục quan tâm, có thêm chính sách hỗ trợ thiết thực hơn để công nhân như chúng tôi có thể mua được căn nhà nhỏ, ổn định cuộc sống, được sống gần con và yên tâm làm việc lâu dài.

Anh Dương Văn Kiên (50 tuổi, nhân viên gác chắn đường sắt, thuộc Công ty Cổ phần Đường sắt Nghệ Tĩnh):

Hơn 30 năm công tác trong ngành đường sắt, công việc gác chắn đòi hỏi sự tập trung, trách nhiệm cao, thường xuyên làm việc theo ca kíp, nhưng thu nhập hằng tháng của tôi hiện chỉ khoảng 11 triệu đồng.

Với mức thu nhập này, cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn. Chi phí sinh hoạt, ổn định nhà cửa, chăm sóc, giáo dục con cái và các mối quan hệ gia đình, xã hội ngày càng tăng. Trong khi đó, đặc thù công việc của công nhân ngành đường sắt là phải bảo đảm thời gian, vị trí trực, không thể làm thêm để tăng thu nhập.

Tôi mong tổ chức Công đoàn và các cơ quan có thẩm quyền quan tâm, xem xét có cơ chế điều chỉnh tiền lương, tăng thu nhập để người lao động ngành đường sắt nói riêng và công nhân lao động nói chung bảo đảm cuộc sống, yên tâm gắn bó với nghề.

Ngoài ra, tôi cũng mong Công đoàn, doanh nghiệp và Nhà nước quan tâm đầu tư thêm các thiết chế văn hóa, thể thao; tổ chức nhiều hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao phong phú hơn. Qua đó, giúp công nhân lao động nâng cao đời sống tinh thần, rèn luyện sức khỏe sau những giờ làm việc vất vả.

Chị Dương Thị Thoa (47 tuổi, nhân viên Trường Mầm non Tuổi Thơ, thuộc Công đoàn phường Trường Vinh, tỉnh Nghệ An):

Gia đình tôi có hoàn cảnh khó khăn. Chồng tôi làm lao động tự do, việc làm không ổn định. Hai con đã lớn, trong đó con gái đầu đã tốt nghiệp Đại học Sư phạm Ngữ văn, hiện dạy hợp đồng tại trung tâm; con trai thứ hai đang học năm thứ 4 Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - ĐHQG Hà Nội.

Ngoài việc chăm lo cho các con, gia đình tôi còn chăm sóc mẹ chồng 76 tuổi, thường xuyên đau ốm, không có lương hưu và nuôi dưỡng một người chú bị bệnh, không có khả năng lao động.

Tháng 9.2024, tôi phát hiện mắc bệnh ung thư vú. Từ khi bị bệnh, tôi luôn được đồng nghiệp, nhà trường và Công đoàn động viên, hỗ trợ, chia sẻ công việc, tạo điều kiện để nghỉ ngơi, thăm khám và điều trị.

Những dịp lễ, Tết, nhà trường và Công đoàn luôn quan tâm, trao quà, hỗ trợ cả về vật chất lẫn tinh thần. Vừa qua, tôi được hỗ trợ 1 triệu đồng nằm trong chương trình “Những món quà từ Đại hội XIV Công đoàn Việt Nam” do LĐLĐ tỉnh Nghệ An trao.

Tôi rất xúc động trước sự quan tâm đó. Mong rằng Công đoàn tiếp tục là chỗ dựa vững chắc, hỗ trợ tích cực cho những lao động có hoàn cảnh khó khăn, không may bị tai nạn hoặc mắc bệnh hiểm nghèo.

Thích

Các tin khác

Tin nổi bật