
Gia đình có người nhận lương hưu vẫn cần thống nhất rõ ràng về các khoản chi chung. Ảnh đồ hoạ: Hương Sơn/Có sử dụng AI
Tôi lấy chồng được 8 năm, hiện có hai con nhỏ. Hai vợ chồng đều đi làm nhưng thu nhập không dư dả, trong khi tiền học, tiền sữa và các khoản sinh hoạt của hai con ngày càng nhiều.
Bố mẹ chồng tôi sống cùng gia đình. Ông bà đều đã nghỉ hưu và có lương hưu ổn định. So với vợ chồng tôi, điều kiện tài chính của ông bà khá hơn vì không phải lo tiền học hành, chăm sóc con nhỏ hay các khoản chi phí phát sinh như chúng tôi.
Tôi từng nghĩ khi sống chung, mỗi người sẽ cùng chia sẻ chi phí trong nhà. Vợ chồng tôi lo phần của các con, ông bà phụ thêm tiền ăn hoặc những khoản sinh hoạt chung, nhưng thực tế lại khác.
Từ khi về sống chung, tiền ăn của cả nhà gần như do tôi đảm nhận. Mỗi tháng, mẹ chồng đưa ra một con số khoảng 15 triệu đồng và nói đó là tiền chợ, tiền ăn uống của cả gia đình. Tôi phải tự cân đối khoản tiền này trong khi thu nhập của hai vợ chồng khá eo hẹp.
Điều khiến tôi buồn hơn là những khoản ông bà mua cho các cháu cũng được ghi lại để tôi thanh toán. Có lần mẹ chồng mua hộp sữa cho cháu ở cửa hàng gần nhà, vài hôm sau bà nói: “Mẹ mua sữa hết từng này, con gửi lại mẹ”.
Tôi hiểu ông bà có tiền cũng là tiền của ông bà. Tôi chưa bao giờ nghĩ bố mẹ chồng phải có trách nhiệm nuôi con hay chu cấp cho gia đình mình. Nhưng điều khiến tôi chạnh lòng là ông bà có lương hưu khá cao, trong khi vợ chồng tôi đang phải xoay xở từng khoản để nuôi hai con nhỏ.
Có những tháng tiền học, tiền sữa và các khoản sinh hoạt của các con tăng lên, tôi phải cắt giảm chi tiêu của bản thân. Có hôm đi chợ, tôi đứng rất lâu trước quầy thực phẩm để tính xem nên mua món gì vừa đủ cho cả nhà mà không vượt ngân sách.
Điều khó xử nhất là tôi không dám than phiền trước mặt các con.
Tôi sợ các con nghe thấy sẽ nghĩ ông bà nội không thương mình. Tôi cũng không muốn những chuyện tiền bạc của người lớn trở thành điều khiến các con buồn hoặc mất đi tình cảm với ông bà.
Chồng tôi biết chuyện nhưng thường chỉ nói: “Bố mẹ tính thế nào thì mình cố gắng theo thế ấy”. Anh cũng không muốn xảy ra tranh cãi giữa vợ và bố mẹ.
Tôi không muốn biến chuyện tiền bạc thành mâu thuẫn gia đình. Tôi cũng không muốn bị hiểu là con dâu tính toán với bố mẹ chồng.
Nhưng đôi lúc tôi tự hỏi, khi ông bà đã có lương hưu ổn định, còn vợ chồng tôi đang nuôi hai con nhỏ và phải lo rất nhiều khoản, liệu việc chia sẻ chi phí trong gia đình có thể linh hoạt hơn không?
Tôi không cần ông bà phải cho tiền hay nuôi các cháu. Tôi chỉ mong những khoản chi trong gia đình được bàn bạc rõ ràng và phù hợp với khả năng của từng người.
Có lẽ điều khiến tôi tủi thân nhất không phải là 15 triệu đồng tiền ăn mỗi tháng, mà là cảm giác mình đang phải cố gắng một mình trong khi những người sống cùng nhà hoàn toàn có khả năng chia sẻ một phần gánh nặng.
Tôi vẫn cố gắng giữ mọi chuyện bình thường trước mặt các con. Nhưng càng im lặng, tôi càng thấy khó chịu và mệt mỏi.
Nếu là bạn, trong hoàn cảnh này, bạn sẽ nói chuyện với bố mẹ chồng và chồng như thế nào để vừa rõ ràng chuyện tiền bạc, vừa không làm mất hòa khí gia đình?


